Chiến lược, phân tích & tâm lý giao dịch · 16 phút đọc

Tại sao bạn hay dời hoặc huỷ stop-loss? 3 cách tự buộc mình tuân thủ

Dời stop loss khi giá sắp chạm là phản xạ phổ biến của người mới. Vì sao quy tắc đúng vẫn bị phá và 3 cơ chế giúp bạn tuân thủ không cần ý chí. Xem ngay.

21h50. Giá cách stop-loss của bạn đúng ba tick. Con trỏ đã nằm trên nút sửa lệnh, và trong đầu bạn là một câu nghe rất có lý: chỉ cần thêm chút nữa thôi, nhịp này là nhịp quét thanh khoản chứ chưa phải giá đảo chiều thật. Bạn dời stop loss ra xa hơn vài giá. Trong đúng năm giây đó, tài khoản nhẹ hẳn đi, như thể khoản lỗ vừa biến mất.

Nói thẳng: đây không phải chuyện bạn quên mất kiến thức. Bạn biết stop-loss là gì, bạn đã đặt nó đúng bài, bạn còn giải thích lại được cho đứa bạn cùng phòng vì sao nó cần thiết. Vậy mà bạn vẫn dời stop loss, lần này qua lần khác. Khoảng cách ở đây không phải là thiếu hiểu biết. Nó nằm giữa việc biết và việc làm, và không bài giảng nào về stop-loss đóng được khoảng cách đó.

Bài này không dạy lại stop-loss, cũng không khuyên bạn ráng kỷ luật hơn. Nó giải thích vì sao một quy tắc đúng lại cảm thấy sai vào đúng lúc nó cần được thực thi, rồi đưa ba cơ chế lấy quyết định đó ra khỏi cái khoảnh khắc bạn yếu nhất.

Tóm nhanh: Bạn dời stop-loss không vì thiếu kỷ luật. Lý do thật nằm chỗ khác: khoản lỗ chỉ trở thành có thật vào đúng khoảnh khắc stop khớp, nên trì hoãn khoảnh khắc đó cho bạn cảm giác như đang tránh được khoản lỗ. Ý chí không thắng nổi cơ chế này, vì nó phải hoạt động đúng lúc bạn kiệt sức nhất. Ba cách tự buộc mình cắt lỗ theo kế hoạch: đặt stop thành lệnh chờ trong hệ thống ngay khi vào lệnh; viết sẵn một câu phủ định luận điểm trước khi bấm nút; và để một người hoặc một cuốn journal nhìn thấy mọi lần bạn dời stop.

Bạn không thiếu kiến thức về stop-loss, bạn thiếu cơ chế

Nhắc lại đúng một câu rồi thôi: stop-loss là lệnh cắt lỗ bạn đặt trước, giá chạm tới đâu thì vị thế tự đóng ở đó, và nếu phần này còn lạ thì bài stop loss là gì đã nói đủ. Bài này giả định bạn đã đặt stop đúng. Vấn đề của chúng ta bắt đầu sau đó.

Có một điều gần như người mới nào cũng va phải mà ít ai gọi tên đúng: họ không dời stop vì hiểu sai lý thuyết. Họ dời stop dù hiểu đúng lý thuyết. Bạn đọc lại đoạn vừa rồi và thấy chính mình trong đó, thì đây là tin tốt: bạn không dốt, bạn đang thiếu một thứ khác.

Thứ đó là khoảng cách tuân thủ, là lý do việc không tuân thủ stop loss vẫn xảy ra ngay cả với người nắm chắc từng công thức. Khoảng cách này có mặt ở mọi chuyện mà bạn tự đặt luật cho chính mình. Bạn viết ra chế độ ăn lúc no bụng buổi sáng, rồi phá nó lúc đói mèm 22h. Bạn định ngủ sớm, rồi thức tới 1h vì cái điện thoại. Bạn lập ngân sách đầu tháng, rồi tiêu quá tay cuối tháng. Điểm chung: quy tắc luôn do phiên bản bình tĩnh của bạn viết ra, nhưng luôn phải được thi hành bởi phiên bản đang chịu áp lực. Hai phiên bản này không phải một người.

Đã nhìn ra đúng bản chất là khoảng cách tuân thủ, thì mọi giải pháp kiểu học thêm về stop-loss hay tự nhủ quyết tâm hơn đều nhắm sai đích, vì chúng cấp thêm kiến thức cho phiên bản vốn đã đủ kiến thức. Phần còn lại của bài chỉ nói về thiết kế cơ chế. Nếu bạn muốn thấy hành vi lẻ này nằm ở đâu trong bức tranh lớn hơn, xem kỷ luật giao dịch phái sinh sau lệnh lỗ đầu tiên.

Vì sao quy tắc đúng lại cảm thấy sai vào đúng lúc 22h?

Khi stop chưa khớp, con số đỏ trên màn hình vẫn còn tính chất giả định. Bạn nhìn nó và một phần trong đầu vẫn thì thầm rằng vẫn còn cơ hội, giá vẫn có thể quay lại, chưa mất gì cả. Ngay giây stop khớp, con số đó đổi trạng thái: nó thành một sự kiện đã xảy ra, đóng dấu, không thu hồi được. Bộ não xử lý hai trạng thái này khác hẳn nhau, nên việc bạn trì hoãn cái giây chuyển đổi đó không phải hành vi điên rồ. Nó là hành vi rất hợp lý, chỉ có điều nó phục vụ một mục tiêu sai: né cảm giác mất mát, thay vì bảo vệ số vốn. Nhà nghiên cứu Terrance Odean của UC Berkeley gọi khuynh hướng bán sớm lệnh lãi và ôm lâu lệnh lỗ là disposition effect. Đây là nghiên cứu trên thị trường chứng khoán nước ngoài, không phải số liệu hàng hoá phái sinh Việt Nam, nên hãy đọc nó như một mô tả về cách bộ não người vận hành, không phải một con số áp vào tài khoản bạn. Nếu bạn cần nhìn lại phần cảm xúc trước khi đọc tiếp phần cơ chế, lệnh thật đầu tiên lỗ mô tả đúng cái cảm giác này.

Điểm khiến việc dời stop khó bỏ hơn nhiều so với revenge trading: revenge trading nóng, bốc đồng, và bạn tự nhận ra được sau đó vài phút. Dời stop thì đến kèm một lập luận nghe rất tỉnh táo, đúng ngữ pháp, có dẫn chứng. "Đây rõ ràng là nhịp quét thanh khoản." "Tin ra rồi giá sẽ hồi." Có một cách kiểm tra nhanh và khá phũ: cái lập luận đó có tồn tại trước khi bạn vào lệnh không? Nếu nó chỉ xuất hiện đúng vào lúc giá đi ngược, thì đó không phải phân tích. Đó là lời biện hộ được sản xuất theo yêu cầu, và nó xuất hiện đúng lúc bạn cần một lý do để không bấm nút chốt lỗ.

Giờ tới chỗ khó chịu nhất, cái phản bác mà bạn đang giữ trong đầu: "nhưng có lần mình dời stop và giá quay lại thật, mình thoát hoà." Đúng, chuyện đó có xảy ra, và cảm giác bị quét rồi giá mới đi đúng hướng là trải nghiệm có thật, nhiều trader Việt kể lại trên các diễn đàn như TraderViet. Nhưng chính những lần thoát hoà đó là thứ đóng đinh thói quen này vào bạn. Thứ được củng cố ở đây là một hành vi có phân phối kết quả lệch hẳn về một phía: phần lớn số lần, dời stop cho bạn một khoản lãi nhỏ hoặc hoà vốn, đủ để bạn thấy mình đúng; thiểu số lần còn lại, nó cho bạn một khoản lỗ lớn gấp nhiều lần khoản lỗ ban đầu đã thiết kế. Một lệnh vẽ ra để lỗ 300k, sau hai lần nới, thành lệnh lỗ 2tr. Bạn không cần con số thống kê nào để thấy hình dạng của rủi ro đó; bạn chỉ cần một lần dính cái đuôi bên trái của phân phối là đủ xoá sạch cả chục lần thoát hoà trước đó.

Dời stop chống lại mình hay dời stop bảo vệ mình: ranh giới chỉ có một chiều

Nói "đừng bao giờ dời stop-loss" là lời khuyên sai, và nó sai theo cách nguy hiểm, vì có những kiểu dời stop hoàn toàn đúng kỹ thuật. Nếu bạn nuốt luôn câu khẩu hiệu đó, bạn sẽ bỏ lỡ cả những lần dời stop đáng lẽ phải làm. Vậy nên đừng nhớ khẩu hiệu, hãy nhớ nguyên tắc một chiều này: stop-loss chỉ được đi theo một hướng, hướng làm giảm rủi ro còn lại của lệnh. Nó không bao giờ được đi theo hướng nới rộng khoản lỗ.

Dời stop theo hướng hợp lệ Dời stop theo hướng không hợp lệ
Kéo stop về điểm vào lệnh khi lệnh đã có lãi (breakeven) Nới stop loss ra xa hơn khi giá đang đi ngược
Kéo stop chạy theo giá khi xu hướng đang chạy đúng chiều (trailing) Huỷ stop tạm thời để chờ một tin sắp ra
Thu hẹp stop khi biến động giảm, theo đúng quy tắc đã viết từ trước Đổi stop sang mức mới mà lý do chỉ nghĩ ra sau khi đã vào lệnh

Với một trường hợp không có trong bảng, bạn tự phân loại được bằng đúng một câu hỏi: hành động này làm khoản lỗ tối đa của lệnh tăng lên hay giảm đi? Tăng là không hợp lệ, không có ngoại lệ nào cả. Giảm hoặc giữ nguyên thì được. Câu hỏi này gói gọn toàn bộ ranh giới, và nó không cần bạn phải giỏi phân tích kỹ thuật mới trả lời được.

Nếu bạn đang tìm cách dời stop cho đúng khi lệnh đã có lãi, đó là một chủ đề riêng, và nó ngược hẳn với chủ đề của bài này. Bài này nói về lúc bạn đang lỗ và muốn nới stop ra để khỏi phải chịu lỗ. Chuyện kéo stop về breakeven hay chạy trailing khi đang lãi thuộc về trailing stop và breakeven stop. Hai bài bổ sung cho nhau: một bài dạy dời stop để khoá lãi và cắt rủi ro, bài này cấm dời stop để phình khoản lỗ. Ranh giới giữa chúng chính là bạn đang lãi hay đang lỗ ở thời điểm cầm chuột.

3 cơ chế khiến bạn không thể dời stop loss (không cần dựa vào ý chí)

Cả ba cơ chế dưới đây làm cùng một việc: chuyển quyết định từ khoảnh khắc áp lực sang khoảnh khắc bình tĩnh. Không cái nào đòi bạn phải cứng rắn hơn lúc 22h, vì đó chính là lúc không ai cứng nổi. Mỗi cơ chế đi kèm một việc bạn làm được trong năm phút.

Cơ chế 1: lệnh chờ dừng lỗ tự động thay cho mức giá trong đầu. Đặt stop-loss thành lệnh chờ nằm sẵn trong hệ thống ngay khi lệnh vào của bạn khớp, chứ không phải một con số bạn nhẩm trong đầu để đó canh. Cái hay nằm ở chỗ nó đảo chiều lựa chọn mặc định. Khi stop đã là một lệnh đang tồn tại, muốn dời nó bạn phải chủ động thao tác, phải bấm, phải sửa, phải xác nhận. Còn khi stop chỉ là con số trong đầu, muốn bỏ qua nó bạn chỉ cần không làm gì, và không làm gì thì quá dễ lúc bạn đang tê liệt nhìn màn hình. Với dân đi làm 9 tới 18h, đây gần như là cách duy nhất để quy tắc chạy khi bạn đang họp hoặc đang kẹt xe, không ngồi trước bảng giá. Việc trong năm phút: mở lệnh đang mở hiện tại của bạn, kiểm tra xem stop có đang tồn tại dưới dạng một lệnh chờ dừng lỗ tự động không; nếu chưa, đặt nó ngay trước khi làm việc khác.

Cơ chế 2: câu phủ định luận điểm viết trước khi vào lệnh. Đừng chỉ ghi con số stop. Ghi thêm đúng một câu: "Tôi vào lệnh này vì [lý do]. Nếu giá chạm [mức], lý do đó không còn đúng nữa." Cơ chế của nó thế này: tới 22h, bạn không còn phải trả lời cái câu hỏi khó là "mình có chịu mất tiền không", câu mà không ai muốn trả lời "có". Bạn chỉ phải trả lời một câu dễ hơn nhiều: "điều kiện mình viết ra đã xảy ra chưa?" Trả lời câu dễ thì tay bạn không run. Đây là lý do phần lớn người tuân thủ được stop là người viết ra lý do từ trước, không phải người có ý chí sắt đá hơn. Cách viết một bộ quy tắc đầy đủ trước khi vào lệnh nằm ở bộ quy tắc viết trước khi vào lệnh; ở đây bạn chỉ cần rút đúng một dòng của nó ra dùng. Việc trong năm phút: viết câu điều kiện này cho lệnh kế tiếp và dán vào ô ghi chú của journal trước khi bấm nút vào lệnh.

Cơ chế 3: một người hoặc một cuốn sổ nhìn thấy mọi lần bạn dời stop. Đây là cơ chế phát hiện, không phải cơ chế ngăn chặn, và nó cần thiết vì hành vi dời stop tự xoá dấu vết của chính nó. Sau khi lệnh đóng, chẳng còn bằng chứng nào cho thấy stop ban đầu của bạn nằm ở đâu, nên bạn dễ dàng quên là mình đã dời. Cách làm gọn nhất: thêm đúng một cột vào template journal Google Sheets mà bạn đang có sẵn, cột ghi "stop có bị dời không, nếu có thì dời lúc nào và vì sao", điền trong vòng 24h sau khi đóng lệnh. Sau ba tới bốn tuần, bạn có dữ liệu thật về chính mình thay cho cảm giác mơ hồ. Lớp thứ hai, nếu bạn dám: nói trước mức stop của lệnh đang mở cho mentor hoặc một người trong cohort. Bạn sợ bị chê gà khi thú nhận, tôi hiểu, nhưng mục đích ở đây không phải để ai chấm điểm bạn; một người biết là đủ, không cần cả nhóm, và cohort vốn có chỗ an toàn để chia sẻ lệnh sai đúng vì lý do này.

Cơ chế Loại bỏ quyết định nào Việc cần làm trong 5 phút
Lệnh chờ dừng lỗ tự động "Bây giờ có nên đóng lệnh không" Mở lệnh đang mở, kiểm tra stop đã là lệnh chờ chưa; nếu chưa, đặt ngay
Câu phủ định luận điểm viết trước "Mình có chịu mất tiền không" Viết một câu điều kiện làm lệnh sai cho lệnh kế tiếp, dán vào ô ghi chú journal
Người hoặc sổ ghi lại mọi lần dời "Có ai biết mình vừa dời stop không" Thêm một cột "stop có bị dời không" vào journal, hoặc nhắn mức stop cho một người

5 biến thể của việc dời stop mà bạn không gọi tên là dời stop

Chỗ dễ tự lừa nhất: bạn bỏ được hành vi ở dạng lộ liễu, rồi giữ nguyên nó ở dạng nguỵ trang. Năm kiểu dưới đây đều là dời stop, chỉ khác cái tên.

Huỷ stop loss tạm thời trước giờ ra tin rồi đặt lại sau khi tin đã ra. Nghe như quản trị rủi ro, thực ra khoảng trống không có bảo vệ của bạn rơi đúng vào lúc biến động lớn nhất trong ngày. Cách xử lý: nếu tin đủ nguy hiểm để phải gỡ stop, nó đủ nguy hiểm để bạn đóng luôn vị thế, không giữ lệnh trần.

Đặt stop rất rộng ngay từ đầu để khỏi phải dời. Cùng một hành vi, chỉ là làm sớm hơn. Khoản lỗ tối đa vẫn vượt kế hoạch, chỉ khác là nó vượt ngay từ lúc bạn bấm nút. Cách xử lý: đo khoảng cách stop bằng số tiền tối đa được phép mất trên lệnh, không bằng cảm giác an toàn của con số.

Đóng lệnh thủ công sớm hơn stop nhưng vào lại ngay sau đó. Trên sổ sách, khoản lỗ được reset về 0, nhưng vị thế thực tế của bạn vẫn còn nguyên rủi ro. Journal ghi thành hai lệnh nhỏ thay vì một lệnh lỗ, và dữ liệu tự học của bạn hỏng từ đó. Cách xử lý: nếu đóng vì luận điểm đã sai thì đừng vào lại; nếu vào lại thì thừa nhận là bạn chưa hề đóng.

Ngừng ghi journal đúng cái tuần bạn bắt đầu dời stop. Dữ liệu biến mất chính xác vào lúc nó đáng giá nhất. Đây không phải trùng hợp; bạn ngừng ghi vì ghi lại thì phải nhìn thẳng vào chuyện mình đang làm. Cách xử lý: coi việc bỏ ghi journal như một tín hiệu báo động, không như một chuyện nhỏ.

Đổi timeframe để stop cũ trông hợp lý. Bạn mở khung thời gian lớn hơn để tìm một mức hỗ trợ xa hơn, rồi lấy nó biện hộ cho cái stop vừa nới. Cách kiểm tra: khung thời gian đó có nằm trong kế hoạch của bạn từ trước khi vào lệnh không, hay nó vừa được lôi ra năm phút trước?

Bước tiếp theo: làm gì trước phiên kế tiếp

Bạn vừa đi qua phần vì sao và phần cơ chế, nên việc còn lại rất ngắn. Ba việc dưới đây xếp theo độ khó tăng dần, để bạn chắc chắn làm được ít nhất cái đầu tiên ngay hôm nay.

  1. Kiểm tra ngay lệnh đang mở của bạn: stop-loss có đang tồn tại dưới dạng lệnh chờ trong hệ thống không, hay nó đang là con số trong đầu? Nếu là số trong đầu, đặt nó thành lệnh trước khi bạn đóng bài này.
  2. Thêm một cột vào journal: "stop có bị dời không, lúc nào, vì sao". Chỉ một cột, không phải làm lại cả template.
  3. Viết câu phủ định luận điểm cho lệnh kế tiếp trước khi vào lệnh. Một câu, không phải một bản kế hoạch.

Đọc kỹ ba việc trên rồi tự quyết bằng chính dữ kiện của bạn, đừng chờ ai bảo phải làm. Bước tự nhiên tiếp theo là viết sẵn quy tắc để chuyện dời stop không còn cơ hội xảy ra: bộ quy tắc viết trước khi vào lệnh chỉ cho bạn cách gói toàn bộ điều kiện vào một trang trước khi cầm chuột. Còn nếu bạn muốn nhìn hành vi này trong toàn cảnh kỷ luật sau lệnh lỗ đầu tiên, quay lại hub để đọc tiếp các mảnh còn lại.

Chốt lại một câu để bạn mang theo: một lệnh chạm stop đúng kế hoạch là một lệnh đang hoạt động đúng thiết kế, không phải một lệnh thất bại. Thứ duy nhất biến nó thành thất bại là bàn tay dời nó ra xa.

Câu hỏi thường gặp

Có nên dời stop loss khi giá gần chạm không?
Không, nếu việc dời đó làm khoản lỗ tối đa của lệnh tăng lên. Stop chỉ nên đi theo hướng giảm rủi ro còn lại, không đi theo hướng nới rộng khoản lỗ. Nới stop ra xa vì hy vọng giá quay lại là kiểu dời sai duy nhất mà bài này nói tới.

Vì sao cứ bị quét stop loss rồi giá mới đi đúng hướng?
Đó là cảm giác thật và hay gặp, nhưng nó là chuyện đặt stop ở đâu cho hợp lý, không phải lý do để dời stop khi đang lỗ. Cách đặt stop đúng khoảng cách thuộc về bài stop loss là gì; việc bị quét vài lần không chứng minh rằng nới stop là đúng.

Dời stop loss khác gì với trailing stop?
Khác ở hướng đi. Trailing stop kéo stop theo giá khi lệnh đã có lãi, tức là giảm rủi ro. Dời stop khi đang lỗ là kéo stop ra xa, tức là tăng rủi ro. Cùng một thao tác kéo con số, nhưng một cái bảo vệ bạn, một cái làm hại bạn.

Làm sao để tuân thủ stop loss đã đặt ra?
Đừng dựa vào ý chí lúc 22h. Đặt stop thành lệnh chờ trong hệ thống ngay khi vào lệnh, viết sẵn một câu điều kiện khiến lệnh sai trước khi bấm nút, và ghi lại mọi lần bạn dời stop vào journal. Ba cơ chế này chuyển quyết định sang lúc bạn còn tỉnh táo.

Bài viết liên quan

Tiếp tục đọc về phân tích thị trường, kiến thức và chiến lược giao dịch.

Xem tất cả bài viết →
Bắt đầu hành trình của bạn

Sẵn sàng học giao dịch hàng hoá phái sinh?

Đăng ký tư vấn miễn phí - chuyên gia SFVN sẽ liên hệ trong 24h, gợi ý khoá học phù hợp với mục tiêu và kinh nghiệm của bạn.